悟情

(唐代)陈蜕

此乡谁与号温柔,一到情深便是愁。谁使微之托修道,可怜小杜苦求州。

是真并蒂花无一,能了今生世有不。怨绿啼红因底事,白头还自说风流。

《悟情》拼音标注

wù qíng
cǐ xiāng shúi yǔ hào wēn róu,
yī dào qíng shēn biàn shì chóu。
shúi shǐ wēi zhī tuō xīu dào,
kě lián xiǎo dù kǔ qíu zhōu。
shì zhēn bìng dì huā wú yī,
néng le jīn shēng shì yǒu bù。
yuàn lv̀ tí hóng yīn dǐ shì,
bái tóu huán zì shuō fēng líu。