东山亭子放歌
(清代)陈廷敬
东山望南山,百里堕我前。山亭横绝浮空翠,阑于缥缈临无地。
我来气与霜天高,风尘归后寒萧骚。拂衣枕石每独往,垤蚁群笑沧溟鳌。
百事回头如旧否,一片青山落吾手。倦客重寻冈上庐,童时旧种门前柳。
尽扫西风万古愁,且倾落日三杯酒。君不见谢公高卧东山时,起为苍生已白首。
昔时丝竹转凄凉,美人黄土今安有?百年我亦一东山,日夕樵歌动林薮。
《东山亭子放歌》拼音标注
dōng shān tíng zǐ fàng gē
dōng shān wàng nán shān,
bǎi lǐ duò wǒ qián。
shān tíng héng jué fú kōng cùi,
lán yú piǎo miǎo lín wú dì。
wǒ lái qì yǔ shuāng tiān gāo,
fēng chén gūi hòu hán xiāo sāo。
fú yī zhěn shí měi dú wǎng,
dié yǐ qún xiào cāng míng áo。
bǎi shì húi tóu rú jìu fǒu,
yī piàn qīng shān luò wú shǒu。
juàn kè zhòng xún gāng shàng lú,
tóng shí jìu zhǒng mén qián lǐu。
jǐn sǎo xī fēng wàn gǔ chóu,
qiě qīng luò rì sān bēi jǐu。
jūn bù jiàn xiè gōng gāo wò dōng shān shí,
qǐ wèi cāng shēng yǐ bái shǒu。
xī shí sī zhú zhuǎn qī liáng,
měi rén huáng tǔ jīn ān yǒu ?
bǎi nián wǒ yì yī dōng shān,
rì xī qiáo gē dòng lín sǒu。