郧阳使署古柏为风雨所拔叹
(清代)陈廷桂
世间旧物不多在,泰山秦松孔林楷。霜皮铁骨人不如,曾见黄尘起东海。
郧阳八柏栽者谁,一一黛色青铜姿。支离偃蹇屹相向,苍然五老森须眉。
使署庭前八株立,太阴沈沈白日匿。饥鹰侧翅不敢窥,逡巡却恐蛟龙得。
我披绣衣岁一来,造次不踏阶前苔。八窗昼闭坐昏翳,虑惊幽暗精灵猜。
崇正年间乱离久,黑山铜马纵横走。城中瓦屋烧作灰,遗黎都成丧家狗。
此柏僵立烽火中,似有神鬼呵虚空。苍髯古貌阅人代,至今夭矫排天风。
人生有生复有化,已见三株飒崩谢。天精下追雷斧喧,此老摧颓忽霜夜。
丑形怪状今已无,耳畔仿佛闻嗟吁。毕宏韦偃不可见,恨不早写苍龙图。
《郧阳使署古柏为风雨所拔叹》拼音标注
yún yáng shǐ shǔ gǔ bǎi wèi fēng yǔ suǒ bá tàn
shì jiān jìu wù bù duō zài,
tài shān qín sōng kǒng lín kǎi。
shuāng pí tiě gǔ rén bù rú,
céng jiàn huáng chén qǐ dōng hǎi。
yún yáng bā bǎi zāi zhě shúi,
yī yī dài sè qīng tóng zī。
zhī lí yǎn jiǎn yì xiāng xiàng,
cāng rán wǔ lǎo sēn xū méi。
shǐ shǔ tíng qián bā zhū lì,
tài yīn shěn shěn bái rì nì。
jī yīng cè chì bù gǎn kūi,
qūn xún què kǒng jiāo lóng dé。
wǒ pī xìu yī sùi yī lái,
zào cì bù tà jiē qián tái。
bā chuāng zhòu bì zuò hūn yì,
lv̀ liáng yōu àn jīng líng cāi。
chóng zhèng nián jiān luàn lí jǐu,
hēi shān tóng mǎ zòng héng zǒu。
chéng zhōng wǎ wū shāo zuò hūi,
yí lí dū chéng sāng jiā gǒu。
cǐ bǎi jiāng lì fēng huǒ zhōng,
sì yǒu shén gǔi hē xū kōng。
cāng rán gǔ mào yuè rén dài,
zhì jīn yāo jiǎo pái tiān fēng。
rén shēng yǒu shēng fù yǒu huà,
yǐ jiàn sān zhū sà bēng xiè。
tiān jīng xià zhūi léi fǔ xuān,
cǐ lǎo cūi túi hū shuāng yè。
chǒu xíng guài zhuàng jīn yǐ wú,
ěr pàn fǎng fó wén jiē xū。
bì hóng wéi yǎn bù kě jiàn,
hèn bù zǎo xiě cāng lóng tú。