碧云引

(元代)陈泰

碧虚道人结茆屋,千个万个琅玕竹。碧水冷冷冰雪生,虚中荡荡乾坤宿。

风吹碧云行竹间,时与白云相往还。道人振策出云外,长笑始知云未閒。

华山高,门不闭,头发鬅鬙吾欲睡。被渠苦劝出山来,面颊无光眼睛翳。

试问渠,又无语,一碧虚明或归去。桃花流水几春秋,如此天地吾何愁。

《碧云引》拼音标注

bì yún yǐn
bì xū dào rén jié mǎo wū,
qiān gè wàn gè láng gān zhú。
bì shǔi lěng lěng bīng xuě shēng,
xū zhōng dàng dàng gān kūn sù。
fēng chūi bì yún xíng zhú jiān,
shí yǔ bái yún xiāng wǎng huán。
dào rén zhèn cè chū yún wài,
cháng xiào shǐ zhī yún wèi xián。
huá shān gāo,
mén bù bì,
tóu fā péng sēng wú yù shùi。
bèi qú kǔ quàn chū shān lái,
miàn jiá wú guāng yǎn jīng yì。
shì wèn qú,
yòu wú yǔ,
yī bì xū míng huò gūi qù。
táo huā líu shǔi jī chūn qīu,
rú cǐ tiān dì wú hé chóu。