奇石歌

(元代)陈泰

禅房柱杖惊众禽,咫尺嵌空生太阴。诸君雅兴在丘壑,陡觉突兀藏胸襟。

因言牛李灰飞日,平原物化馀兹石。沉沦岁久雷电知,迸裂须弥罅中出。

金仙化作浮海琼,异事惊起群龙争。天惊雨逗补不得,谩解人间千日酲。

山僧谈空雨华息,稽首持赠家四壁。云边老隐先得之,竟使若洲怀痼疾。

苏公正爱仇池盆,晋卿画马空骏奔。不知君家伯仲好,分许半席同朝昏。

我思世味真如蜡,留取寸田并尺宅。他年归卧意何如,洲上云边一闲客。

《奇石歌》拼音标注

qí shí gē
shàn fáng zhù zhàng liáng zhòng qín,
zhǐ chǐ qiàn kōng shēng tài yīn。
zhū jūn yǎ xīng zài qīu hè,
dǒu jué tū wù cáng xiōng jīn。
yīn yán níu lǐ hūi fēi rì,
píng yuán wù huà yú zī shí。
chén lún sùi jǐu léi diàn zhī,
bèng liè xū mí xià zhōng chū。
jīn xiān huà zuò fú hǎi qióng,
yì shì liáng qǐ qún lóng zhēng。
tiān liáng yǔ dòu bǔ bù dé,
mán jiě rén jiān qiān rì chéng。
shān sēng tán kōng yǔ huá xī,
jī shǒu chí zèng jiā sì bì。
yún biān lǎo yǐn xiān dé zhī,
jìng shǐ ruò zhōu huái gù jí。
sū gōng zhèng ài chóu chí pén,
jìn qīng huà mǎ kōng jùn bēn。
bù zhī jūn jiā bó zhòng hǎo,
fēn xǔ bàn xí tóng zhāo hūn。
wǒ sī shì wèi zhēn rú là,
líu qǔ cùn tián bìng chǐ zhái。
tā nián gūi wò yì hé rú,
zhōu shàng yún biān yī xián kè。