挽侍讲先生王夫人诗二首

(宋代)陈舜俞

师墙童稚被陶钧,穴凤仍同桂籍春。
岂独慈良尊有道,就论恩分即吾亲。
生前未许升堂拜,原上空陪执绋人。
一曲薤歌难写恨,哀荣千古付苍珉。

《挽侍讲先生王夫人诗二首》拼音标注

wǎn shì jiǎng xiān shēng wáng fū rén shī èr shǒu
shī qiáng tóng zhì bèi táo jūn,
xué fèng réng tóng gùi jí chūn。
qǐ dú cí liáng zūn yǒu dào,
jìu lùn ēn fēn jí wú qīn。
shēng qián wèi xǔ shēng táng bài,
yuán shàng kōng péi zhí fú rén。
yī qū xiè gē nán xiě hèn,
āi róng qiān gǔ fù cāng mín 。