过枫岭

(清代)陈寿祺

西行出枫关,日脚千嶂午。绝磴扶笋舆,扪萝才一缕。

峥嵘大竿头,连峰接数武。岭半露烽墩,斥候静楼橹。

海天横苍苍,万里控一柱。地险非人功,真宰为之主。

冻云欲酿雪,风力健如驽。鸟厉愁飞迟,天长觉梦苦。

青空撑孤亭,长剑可倒拄。坠涧隔千寻,沿缘不敢俯。

泉疑涌月流,石与陨星古。持此谢越人,何必语天姥。

《过枫岭》拼音标注

guò fēng líng
xī xíng chū fēng guān,
rì jiǎo qiān zhàng wǔ。
jué dèng fú sǔn yú,
mén luó cái yī lv̌。
zhēng róng dà gān tóu,
lián fēng jiē shù wǔ。
líng bàn lù fēng dūn,
chì hòu jìng lóu lǔ。
hǎi tiān héng cāng cāng,
wàn lǐ kòng yī zhù。
dì xiǎn fēi rén gōng,
zhēn zǎi wèi zhī zhǔ。
dòng yún yù niàng xuě,
fēng lì jiàn rú nú。
niǎo lì chóu fēi chí,
tiān cháng jué mèng kǔ。
qīng kōng chēng gū tíng,
cháng jiàn kě dǎo zhǔ。
zhùi jiàn gé qiān xún,
yán yuán bù gǎn fǔ。
quán yí yǒng yuè líu,
shí yǔ yǔn xīng gǔ。
chí cǐ xiè yuè rén,
hé bì yǔ tiān mǔ。