念奴娇 送孙无言归黄山 次曹学士王司勋韵

(清代)陈世祥

黄山家者,见多少虚名,唯君称绝。阅尽人间风景恶,苦忆山中唤铁。

诗癖能耽,词情独赏,啸匹因霄舌。焙山煮海,安贫肯与同辙。

已办剥苎为衫,编椰成笠,衣履全然别。道是烟花隋苑冷,萤火何曾真热。

富自当求,吾从吾好,谁巧谁云拙。朱砂峰顶,接天万仞红雪。

《念奴娇 送孙无言归黄山,次曹学士王司勋韵》拼音标注

niàn nú jiāo sòng sūn wú yán gūi huáng shān,cì cáo xué shì wáng sī xūn yùn
huáng shān jiā zhě,
jiàn duō shǎo xū míng,
wéi jūn chēng jué。
yuè jǐn rén jiān fēng jǐng è,
kǔ yì shān zhōng huàn tiě。
shī pǐ néng dān,
cí qíng dú shǎng,
xiào pǐ yīn xiāo shé。
bèi shān zhǔ hǎi,
ān pín kěn yǔ tóng chè。
yǐ bàn bō méng wèi shān,
biān yé chéng lì,
yī lv̌ quán rán bié。
dào shì yān huā súi yuàn lěng,
yíng huǒ hé céng zhēn rè。
fù zì dāng qíu,
wú cóng wú hǎo,
shúi qiǎo shúi yún zhuó。
zhū shā fēng dǐng,
jiē tiān wàn rèn hóng xuě。