出清口

(宋代)陈师道

家世山东饱耕稼,晚托一舟顺流下。
渔沟寒饼不下箸,推柂转头更五夜。
平明放溜出清口,霜落潮回雾连野。
平淮一梦三十里,有日无风神所借。
似怜忧患满人间,百孔千疮容一罅。
文章末技将自效,语不惊人神可嚇。
子女玉帛君所余,寄声白鸟烦多谢。

《出清口》拼音标注

chū qīng kǒu
jiā shì shān dōng bǎo gēng jià,
wǎn tuō yī zhōu shùn líu xià。
yú gōu hán bǐng bù xià zhù,
tūi yí zhuǎn tóu gèng wǔ yè。
píng míng fàng līu chū qīng kǒu,
shuāng luò cháo húi wù lián yě。
píng huái yī mèng sān shí lǐ,
yǒu rì wú fēng shén suǒ jiè。
sì lián yōu huàn mǎn rén jiān,
bǎi kǒng qiān chuāng róng yī xià。
wén zhāng mò jì jiāng zì xiào,
yǔ bù liáng rén shén kě xià。
zǐ nv̌ yù bó jūn suǒ yú,
jì shēng bái niǎo fán duō xiè 。