和渭渔三兄咏草木诗

(清代)陈曾寿

杜老所居地,必有数竿竹。我生如泛梗,遗同此心曲。

新居种百竿,日夜鸣寒玉。耸雪虽便娟,战风终损蹙。

过春叶犹黄,深夏丛始绿。悬知苍碧时,已值凉风复。

晚出及萧晨,得时惭众目。瘦节终不展,来序若相逐。

雪霜复何辞,俯仰随转轴。前过古冥阨,野人赠修兰。

孤怀冰雪中,忽化青琅玕。新采带山气,美箭方丛攒。

自携京国来,渐觉青痕乾。因访种兰人,得知护养难。

中虚防湿根,馀地容舒蟠。多丛喜并植,如结君子欢。

一一顺其性,稍稍回初观。终然异山谷,半开旋凋残。

心香或时歛,蒂露不常漙。不知气候迕,但责人工完。

生意兹可知,何不求所安。

《和渭渔三兄咏草木诗》拼音标注

hé wèi yú sān xiōng yǒng cǎo mù shī
dù lǎo suǒ jū dì,
bì yǒu shù gān zhú。
wǒ shēng rú fàn gěng,
yí tóng cǐ xīn qū。
xīn jū zhǒng bǎi gān,
rì yè míng hán yù。
sǒng xuě sūi biàn juān,
zhàn fēng zhōng sǔn cù。
guò chūn yè yóu huáng,
shēn xià cóng shǐ lv̀。
xuán zhī cāng bì shí,
yǐ zhí liáng fēng fù。
wǎn chū jí xiāo chén,
dé shí cán zhòng mù。
shòu jié zhōng bù zhǎn,
lái xù ruò xiāng zhú。
xuě shuāng fù hé cí,
fǔ yǎng súi zhuǎn zhóu。
qián guò gǔ míng è,
yě rén zèng xīu lán。
gū huái bīng xuě zhōng,
hū huà qīng láng gān。
xīn cǎi dài shān qì,
měi jiàn fāng cóng zǎn。
zì xié jīng guó lái,
jiàn jué qīng hén gān。
yīn fǎng zhǒng lán rén,
dé zhī hù yǎng nán。
zhōng xū fáng shī gēn,
yú dì róng shū pán。
duō cóng xǐ bìng zhí,
rú jié jūn zǐ huān。
yī yī shùn qí xìng,
shāo shāo húi chū guān。
zhōng rán yì shān gǔ,
bàn kāi xuán diāo cán。
xīn xiāng huò shí hān,
dì lù bù cháng tuán。
bù zhī qì hòu wù,
dàn zé rén gōng wán。
shēng yì zī kě zhī,
hé bù qíu suǒ ān。