福孙表兄以心疾居山寺中屏妻子不茶不饭身备诸苦往视谈竟夕别去途中感赋

(清代)陈曾寿

荒寺翼峰尖,到门日已隤。寒犬出吠客,相见惊且哀。

忍述别后事,但问眠食佳。结构依崖根,厨灶分隅隈。

皑皑雪争席,屋漏淅若筛。诀绝妻子恩,甘此冰霜埋。

浮生觊不灭,劝我致敬斋。我闻十种仙,终竟伤歧乖。

矧兹幽痗疾,惝恍證奇侅。还恐泡幻影,起灭明镜台。

煮粥进园蔬,意厚难相陪。拥炉夜不煖,语寂凄风来。

乱离幸一合,继见何由谐。天明下山去,咽泪酸心怀。

《福孙表兄以心疾居山寺中屏妻子不茶不饭身备诸苦往视谈竟夕别去途中感赋》拼音标注

fú sūn biǎo xiōng yǐ xīn jí jū shān sì zhōng píng qī zǐ bù chá bù fàn shēn bèi zhū kǔ wǎng shì tán jìng xī bié qù tú zhōng gǎn fù
huāng sì yì fēng jiān,
dào mén rì yǐ túi。
hán quǎn chū fèi kè,
xiāng jiàn liáng qiě āi。
rěn shù bié hòu shì,
dàn wèn mián shí jiā。
jié gōu yī yá gēn,
chú zào fēn yú wēi。
ái ái xuě zhēng xí,
wū lòu xī ruò shāi。
jué jué qī zǐ ēn,
gān cǐ bīng shuāng mái。
fú shēng jì bù miè,
quàn wǒ zhì jìng zhāi。
wǒ wén shí zhǒng xiān,
zhōng jìng shāng qí guāi。
shěn zī yōu mèi jí,
chǎng huǎng zhèng qí gāi。
huán kǒng pào huàn yǐng,
qǐ miè míng jìng tái。
zhǔ zhōu jìn yuán shū,
yì hòu nán xiāng péi。
yǒng lú yè bù nuǎn,
yǔ jì qī fēng lái。
luàn lí xìng yī hé,
jì jiàn hé yóu xié。
tiān míng xià shān qù,
yān lèi suān xīn huái。