感春四首次昌黎韵 其二

(清代)陈曾寿

我闻先圣感春时,迟迟白日心伤悲。我巢漂摇苦风雨,绸缪一纲振天维。

深衣玉几式忧患,帘外万息潜相吹。天人当春悄怀抱,下土蠢蠢畴知之。

蓬门小女贮薄怨,春风入幕轻猜疑。蜂颠蝶舞絮撩乱,含意凝睇羞陈词。

荡荡青天那可问,屈葬鱼腹陶沉醨。江花恼人诉不得,杜鹃啼血成冤痴。

仙凡贵贱势殊绝,心烦意乱知无宜。纫兰经年香气灭,忍此绵邈当语谁。

《感春四首次昌黎韵 其二》拼音标注

gǎn chūn sì shǒu cì chāng lí yùn qí èr
wǒ wén xiān shèng gǎn chūn shí,
chí chí bái rì xīn shāng bēi。
wǒ cháo piāo yáo kǔ fēng yǔ,
chóu móu yī gāng zhèn tiān wéi。
shēn yī yù jī shì yōu huàn,
lián wài wàn xī qián xiāng chūi。
tiān rén dāng chūn qiǎo huái bào,
xià tǔ chǔn chǔn chóu zhī zhī。
péng mén xiǎo nv̌ zhǔ bó yuàn,
chūn fēng rù mù qīng cāi yí。
fēng diān dié wǔ xù liāo luàn,
hán yì níng dì xīu chén cí。
dàng dàng qīng tiān nà kě wèn,
qū zàng yú fù táo chén lí。
jiāng huā nǎo rén sù bù dé,
dù juān tí xiě chéng yuān chī。
xiān fán gùi jiàn shì shū jué,
xīn fán yì luàn zhī wú yí。
rèn lán jīng nián xiāng qì miè,
rěn cǐ mián miǎo dāng yǔ shúi。