法相寺中老樟一株双干皆大十围其本殆不可量不知何代物也散原老人属同赋之
(清代)陈曾寿
法相院中长耳僧,早空诸相藏锋棱。一朝永明偶饶舌,结跏俄顷惊肤冰。
应身历劫住山寺,定光一线燃龛灯。我寻春茶数来止,但赏修竹青层层。
忽逢大身仰突兀,老樟分干双龙腾。互如天柱伸两戒,矫若云翼张孤鹏。
神物不敢臆年代,但识倒挂千岁藤。山僧筑阁度长夏,片枝所覆苍云崩。
四时风雨扫落叶,老衲伛偻阶难升。散原老人诧一见,平生奇观嗟未曾。
匡庐五爪震寰宇,对此只落声闻乘。遁世无闷亦有待,发幽奇句精灵凭。
高吟千里起钟阜,伫听夜半霜钟应。
《法相寺中老樟一株双干皆大十围其本殆不可量不知何代物也散原老人属同赋之》拼音标注
fǎ xiāng sì zhōng lǎo zhāng yī zhū shuāng gān jiē dà shí wéi qí běn dài bù kě liàng bù zhī hé dài wù yě sàn yuán lǎo rén shǔ tóng fù zhī
fǎ xiāng yuàn zhōng cháng ěr sēng,
zǎo kōng zhū xiāng cáng fēng léng。
yī zhāo yǒng míng ǒu ráo shé,
jié jiā é qǐng liáng fū bīng。
yìng shēn lì jié zhù shān sì,
dìng guāng yī xiàn rán kān dēng。
wǒ xún chūn chá shù lái zhǐ,
dàn shǎng xīu zhú qīng céng céng。
hū féng dà shēn yǎng tū wù,
lǎo zhāng fēn gān shuāng lóng téng。
hù rú tiān zhù shēn liǎng jiè,
jiǎo ruò yún yì zhāng gū péng。
shén wù bù gǎn yì nián dài,
dàn shì dǎo guà qiān sùi téng。
shān sēng zhú gé dù cháng xià,
piàn zhī suǒ fù cāng yún bēng。
sì shí fēng yǔ sǎo luò yè,
lǎo nà yǔ lv̌ jiē nán shēng。
sàn yuán lǎo rén chà yī jiàn,
píng shēng qí guān jiē wèi céng。
kuāng lú wǔ zhuǎ zhèn huán yǔ,
dùi cǐ zhǐ luò shēng wén chéng。
dùn shì wú mèn yì yǒu dài,
fā yōu qí jù jīng líng píng。
gāo yín qiān lǐ qǐ zhōng fù,
zhù tīng yè bàn shuāng zhōng yìng。
- 上一篇:苕雪与觉先弟先后寄菊数十种日涉小园聊复成咏 其一
- 下一篇:述菊 其三