治芗见人和韵诗偶成七古一首即次其韵

(清代)陈曾寿

赵帜忽易汉赤帜,壁垒一新程不识。指挥市人无不可,妙腕惟见东坡集。

抗手涪翁屹两雄,降受坚城提一律。后来邯郸强学步,何异鸡凤同一食。

东坡浩浩涪斛泉,出不择地何待汲。山谷禅悟妙机锋,尽吸西江谁与敌。

天资学力两绝顶,元非空腔非典实。难者易之易者难,人不踬山或踬垤。

虚者实之实者虚,倾盖交欢遇眉睫。惟君大将建旗鼓,沙场百战饱经历。

注坡蓦涧履平地,百金战马老行列。即今歛手卷波澜,白发谁珍遂良帖。

笑我索然成老翁,琐琐袜线酬诗筒。文章狗监关际会,坐论天下谁英雄。

儒冠竟溺亦良幸,惟愿吾皇歌大风。

《治芗见人和韵诗偶成七古一首即次其韵》拼音标注

zhì xiāng jiàn rén hé yùn shī ǒu chéng qī gǔ yī shǒu jí cì qí yùn
zhào zhì hū yì hàn chì zhì,
bì lěi yī xīn chéng bù shì。
zhǐ hūi shì rén wú bù kě,
miào wàn wéi jiàn dōng pō jí。
kàng shǒu fú wēng yì liǎng xióng,
jiàng shòu jiān chéng tí yī lv̀。
hòu lái hán dān qiáng xué bù,
hé yì jī fèng tóng yī shí。
dōng pō hào hào fú hú quán,
chū bù zé dì hé dài jí。
shān gǔ shàn wù miào jī fēng,
jǐn xī xī jiāng shúi yǔ dí。
tiān zī xué lì liǎng jué dǐng,
yuán fēi kōng qiāng fēi diǎn shí。
nán zhě yì zhī yì zhě nán,
rén bù zhì shān huò zhì dié。
xū zhě shí zhī shí zhě xū,
qīng gài jiāo huān yù méi jié。
wéi jūn dà jiāng jiàn qí gǔ,
shā cháng bǎi zhàn bǎo jīng lì。
zhù pō mò jiàn lv̌ píng dì,
bǎi jīn zhàn mǎ lǎo xíng liè。
jí jīn hān shǒu juàn bō lán,
bái fā shúi zhēn sùi liáng tiē。
xiào wǒ suǒ rán chéng lǎo wēng,
suǒ suǒ wà xiàn chóu shī tǒng。
wén zhāng gǒu jiān guān jì hùi,
zuò lùn tiān xià shúi yīng xióng。
rú guān jìng nì yì liáng xìng,
wéi yuàn wú huáng gē dà fēng。