满江红 杨花
(宋代)安道
倦绣人闲,恨春去、浅颦轻掠。章台路,雪黏飞燕,带芹穿幕。
委地身如游子倦,随风命似佳人薄。叹此花、飞后更无花,情怀恶。
心下事,谁堪托。怜老大,伤飘泊。把前回离恨,暗中描摸。
又趁扁舟低欲去,可怜世事今非昨。看等闲、飞过女墙来,秋千索。
《满江红 杨花》拼音标注
mǎn jiāng hóng yáng huā
juàn xìu rén xián,
hèn chūn qù 、 qiǎn pín qīng lvè。
zhāng tái lù,
xuě nián fēi yàn,
dài qín chuān mù。
wěi dì shēn rú yóu zǐ juàn,
súi fēng mìng sì jiā rén bó。
tàn cǐ huā 、 fēi hòu gèng wú huā,
qíng huái è。
xīn xià shì,
shúi kān tuō。
lián lǎo dà,
shāng piāo bó。
bǎ qián húi lí hèn,
àn zhōng miáo mō。
yòu chèn biǎn zhōu dī yù qù,
kě lián shì shì jīn fēi zuó。
kàn děng xián 、 fēi guò nv̌ qiáng lái,
qīu qiān suǒ。