上巳花下怅然有感因和俶玉用昌黎寒食日出游韵

(清代)陈宝琛

幽栖近水花不病,腊雪孕春开特盛。海棠红过藤始华,紫云羃天百重映。

人稀野僻足孤赏,雀啅蜂喧故无竞。悬知京国输馨妍,祗惜禊辰欠觞咏。

恶风掀空如扫箨,狼藉顿毁容妆正。明年会有艳阳天,似此烂漫恐难更。

衰荣更迭固其所,排斥须臾讵非命?封姨很婞少女狂,谁使操弄青帝柄?

念昔螭头赐沐归,众香得气一阳庆。液池琼岛蓬莱春,立马谛看矍然敬。

南寻天宁北极乐,西上翠微豁清夐。侧帽平窥韦杜天,衔杯自乐尧舜圣。

凤城回首十寒食,一散风花难合并。沧江病卧天所怜,故遣繁英娱野性。

难消薄福且招妒,稍负殊芳例遭横。情缘禅力战胜难,清泪如泉绕花迸。

春光向阑致可恋,新秧贴罽夹荷镜。批风抹月吾犹人,种树养鱼是亦政。

止酒从教议醒狂,懒呤无那逢敌劲。君如为花来已迟,除坐绿阴及夏令。

《上巳花下怅然有感因和俶玉用昌黎寒食日出游韵》拼音标注

shàng sì huā xià chàng rán yǒu gǎn yīn hé chù yù yòng chāng lí hán shí rì chū yóu yùn
yōu qī jìn shǔi huā bù bìng,
là xuě yùn chūn kāi tè shèng。
hǎi táng hóng guò téng shǐ huá,
zǐ yún mì tiān bǎi zhòng yìng。
rén xī yě pì zú gū shǎng,
què zhuó fēng xuān gù wú jìng。
xuán zhī jīng guó shū xīn yán,
zhī xī xì chén qiàn shāng yǒng。
è fēng xiān kōng rú sǎo tuò,
láng jiè dùn hǔi róng zhuāng zhèng。
míng nián hùi yǒu yàn yáng tiān,
sì cǐ làn màn kǒng nán gèng。
shuāi róng gèng dié gù qí suǒ,
pái chì xū yú jù fēi mìng ?
fēng yí hěn xìng shǎo nv̌ kuáng,
shúi shǐ cāo nòng qīng dì bǐng ?
niàn xī chī tóu sì mù gūi,
zhòng xiāng dé qì yī yáng qìng。
yè chí qióng dǎo péng lái chūn,
lì mǎ dì kàn jué rán jìng。
nán xún tiān níng běi jí lè,
xī shàng cùi wēi huō qīng xiòng。
cè mào píng kūi wéi dù tiān,
xián bēi zì lè yáo shùn shèng。
fèng chéng húi shǒu shí hán shí,
yī sàn fēng huā nán hé bìng。
cāng jiāng bìng wò tiān suǒ lián,
gù qiǎn fán yīng yú yě xìng。
nán xiāo bó fú qiě zhāo dù,
shāo fù shū fāng lì zāo héng。
qíng yuán shàn lì zhàn shèng nán,
qīng lèi rú quán rào huā bèng。
chūn guāng xiàng lán zhì kě liàn,
xīn yāng tiē jì jiā hé jìng。
pī fēng mǒ yuè wú yóu rén,
zhǒng shù yǎng yú shì yì zhèng。
zhǐ jǐu cóng jiào yì xǐng kuáng,
lǎn líng wú nà féng dí jìng。
jūn rú wèi huā lái yǐ chí,
chú zuò lv̀ yīn jí xià lìng。