高二承宣以长句饷新茶辄次韵为谢

(宋代)晁说之

春风伴我到僧家,叹息无名供佛花。
刘子枕糟非枕酒,陆生论水不论茶。
少多何必求玄鹄,一二唯当较白沙。
更恨老年难得睡,因君茗粥恨无涯。
信美江山非我家,兴亡忍问後庭花。
明时不见来求女,俭德唯闻罢贡茶。
鷁首千重能破浪,马蹄万里正便沙。
烦君识取人才尽,白首飘零谩海涯。

《高二承宣以长句饷新茶辄次韵为谢》拼音标注

gāo èr chéng xuān yǐ cháng jù xiǎng xīn chá zhé cì yùn wèi xiè
chūn fēng bàn wǒ dào sēng jiā,
tàn xī wú míng gōng fó huā。
líu zǐ zhěn zāo fēi zhěn jǐu,
lù shēng lùn shǔi bù lùn chá。
shǎo duō hé bì qíu xuán hú,
yī èr wéi dāng jiào bái shā。
gèng hèn lǎo nián nán dé shùi,
yīn jūn míng zhōu hèn wú yá。
xìn měi jiāng shān fēi wǒ jiā,
xīng wáng rěn wèn hòu tíng huā。
míng shí bù jiàn lái qíu nv̌,
jiǎn dé wéi wén bà gòng chá。
nì shǒu qiān zhòng néng pò làng,
mǎ tí wàn lǐ zhèng biàn shā。
fán jūn shì qǔ rén cái jǐn,
bái shǒu piāo líng mán hǎi yá 。