洗山

(宋代)晁说之

公事岂不猥,吾性自有适。
驩言春风物,洗山出怪石。
何幸此土壤,顽骜压空碧。
崭岩有天姿,畚锸不待力。
横如剑出泥,纵若月退蚀。
乃知凶谗辈,暂为忠良赋。
崭皇德清明,万类各有职。
吾悲兹世人,因之聊叹息。
尝闻道人语,无垢法第一。
多谢读易者,洗心如玉璧。

《洗山》拼音标注

xǐ shān
gōng shì qǐ bù wěi,
wú xìng zì yǒu shì。
huān yán chūn fēng wù,
xǐ shān chū guài shí。
hé xìng cǐ tǔ rǎng,
wán áo yā kōng bì。
zhǎn yán yǒu tiān zī,
běn chá bù dài lì。
héng rú jiàn chū ní,
zòng ruò yuè tùi shí。
nǎi zhī xiōng chán bèi,
zàn wèi zhōng liáng fù。
zhǎn huáng dé qīng míng,
wàn lèi gè yǒu zhí。
wú bēi zī shì rén,
yīn zhī liáo tàn xī。
cháng wén dào rén yǔ,
wú gòu fǎ dì yī。
duō xiè dú yì zhě,
xǐ xīn rú yù bì 。