自赋亲字韵
(宋代)晁说之
久息人间车马尘,香残红晻自相亲。
尝看海散千波月,亦睹莲开百叶身。
清世岂期逃虏骑,白头不是插花人。
明朝若便西归去,岳寺花迟留得春。
尝看海散千波月,亦睹莲开百叶身。
清世岂期逃虏骑,白头不是插花人。
明朝若便西归去,岳寺花迟留得春。
《自赋亲字韵》拼音标注
zì fù qīn zì yùn
jǐu xī rén jiān chē mǎ chén,
xiāng cán hóng ǎn zì xiāng qīn。
cháng kàn hǎi sàn qiān bō yuè,
yì dǔ lián kāi bǎi yè shēn。
qīng shì qǐ qī táo lǔ qí,
bái tóu bù shì chā huā rén。
míng zhāo ruò biàn xī gūi qù,
yuè sì huā chí líu dé chūn 。