欲自邯郸趋府复从中山行觉风异常马上作

(宋代)晁说之

山行岂不恶,清音兴自长。
风从嶻嶪来,不比人间凉。
浮凉夸湛露,屈子自悲伤。
披襟青苹末,玉也媚君王。
驩见西王母,笑酌白玉浆。
当今第几人,此乐可共当。
车马邯郸道,侧身一相望。
为谢南亭女,世方贱铅黄。

《欲自邯郸趋府复从中山行觉风异常马上作》拼音标注

yù zì hán dān qū fǔ fù cóng zhōng shān xíng jué fēng yì cháng mǎ shàng zuò
shān xíng qǐ bù è,
qīng yīn xīng zì cháng。
fēng cóng zá yè lái,
bù bǐ rén jiān liáng。
fú liáng kuā zhàn lù,
qū zǐ zì bēi shāng。
pī jīn qīng píng mò,
yù yě mèi jūn wáng。
huān jiàn xī wáng mǔ,
xiào zhuó bái yù jiāng。
dāng jīn dì jī rén,
cǐ lè kě gòng dāng。
chē mǎ hán dān dào,
cè shēn yī xiāng wàng。
wèi xiè nán tíng nv̌,
shì fāng jiàn qiān huáng 。