赋得吹气如兰有赠

(清代)孙原湘

之子如兰质,天然胜麝芬。一丝清气吐,四座妙香闻。

舌有生花本,心原得蕙薰。转喉先馥郁,粲齿便氤氲。

呵罢疑成露,吹来欲化云。人宜湘水住,风自谢庭分。

莫认秋英佩,非关午篆焚。馀芳还竟体,沾惹到同群。

《赋得吹气如兰有赠》拼音标注

fù dé chūi qì rú lán yǒu zèng
zhī zǐ rú lán zhí,
tiān rán shèng shè fēn。
yī sī qīng qì tǔ,
sì zuò miào xiāng wén。
shé yǒu shēng huā běn,
xīn yuán dé hùi xūn。
zhuǎn hóu xiān fù yù,
càn chǐ biàn yīn yūn。
hē bà yí chéng lù,
chūi lái yù huà yún。
rén yí xiāng shǔi zhù,
fēng zì xiè tíng fēn。
mò rèn qīu yīng pèi,
fēi guān wǔ zhuàn fén。
yú fāng huán jìng tǐ,
zhān rě dào tóng qún。