青杏儿·秋

(明代)朱栴

午枕梦初残,高楼上,独凭阑干。清商应律金风至,砧声断续,笳音幽怨,雁阵惊寒。
景物不堪看,凝眸处愁有千般。秋光谈薄人情似,迢迢野水,茫茫衰草,隐隐青山。

《青杏儿·秋》拼音标注

qīng xìng ér · qīu
wǔ zhěn mèng chū cán,
gāo lóu shàng,
dú píng lán gān。
qīng shāng yìng lv̀ jīn fēng zhì,
zhēn shēng duàn xù,
jiā yīn yōu yuàn,
yàn zhèn liáng hán。
jǐng wù bù kān kàn,
níng móu chù chóu yǒu qiān bān。
qīu guāng tán bó rén qíng sì,
tiáo tiáo yě shǔi,
máng máng shuāi cǎo,
yǐn yǐn qīng shān。