东黄四景为族叔祖方轩先生赋 其一 文笔钟灵

(明代)黄仲昭

石幢亭亭苍玉立,数寻遥倚西立碧。宛如大笔架立曲,壮观莆城闻自昔。

吾家聚族幢之东,人豪迭出称儒宗。咸谓斯幢作文笔,千年秀气兹焉钟。

风景依然尚如此,孕秀钟灵殊未已。云仍努力绍书香,罔俾前修得专美。

《东黄四景为族叔祖方轩先生赋 其一 文笔钟灵》拼音标注

dōng huáng sì jǐng wèi zú shū zǔ fāng xuān xiān shēng fù qí yī wén bǐ zhōng líng
shí chuáng tíng tíng cāng yù lì,
shù xún yáo yǐ xī lì bì。
wǎn rú dà bǐ jià lì qū,
zhuàng guān fǔ chéng wén zì xī。
wú jiā jù zú chuáng zhī dōng,
rén háo dié chū chēng rú zōng。
xián wèi sī chuáng zuò wén bǐ,
qiān nián xìu qì zī yān zhōng。
fēng jǐng yī rán shàng rú cǐ,
yùn xìu zhōng líng shū wèi yǐ。
yún réng nǔ lì shào shū xiāng,
wǎng bǐ qián xīu dé zhuān měi。