卖花篇

(宋代)安道

日南气候天下奇,四序皆如三月时。
《豳风》谩赋为裘什,越俗空传《采葛》诗。
泉甘土沃山川美,长日花开灿于绮。
不论秋去有兰荪,宁独春来盛桃李。
初景诗昽万户开,冘童骆驿卖花来。
一筐新蕊朝才摘,数种奇葩岁自栽。
曲房小阁开妆箧,紫贝青蚨走轻屟。
若个帘前非堕英,谁家门外无残叶。
参珠间玉斗光辉,踏青拾翠弄芳菲。
花房剩有瑶台露,滴尽侬家金缕衣。

《卖花篇》拼音标注

mài huā piān
rì nán qì hòu tiān xià qí,
sì xù jiē rú sān yuè shí。
《 bīn fēng 》 mán fù wèi qíu shí,
yuè sú kōng chuán 《 cǎi gé 》 shī。
quán gān tǔ wò shān chuān měi,
cháng rì huā kāi càn yú qǐ。
bù lùn qīu qù yǒu lán sūn,
níng dú chūn lái shèng táo lǐ。
chū jǐng shī lóng wàn hù kāi,
yín tóng luò yì mài huā lái。
yī kuāng xīn rǔi zhāo cái zhāi,
shù zhǒng qí pā sùi zì zāi。
qū fáng xiǎo gé kāi zhuāng qiè,
zǐ bèi qīng fú zǒu qīng xiè。
ruò gè lián qián fēi duò yīng,
shúi jiā mén wài wú cán yè。
cān zhū jiān yù dǒu guāng hūi,
tà qīng shí cùi nòng fāng fēi。
huā fáng shèng yǒu yáo tái lù,
dī jǐn nóng jiā jīn lv̌ yī 。