因胜澄禅师下火

(宋代)释怀深

这老子,斗时枯槁,不近人情。四海独孤标,一身无伴侣。

虽则两提祖印,实无一法与人。闺门端坐冷啾啾,夜静独为鬼神说。

任你傍人恶发,我心终未和同。有时开眼对青山,自笑满头生白发。

《因胜澄禅师下火》拼音标注

yīn shèng chéng shàn shī xià huǒ
zhè lǎo zǐ,
dǒu shí kū gǎo,
bù jìn rén qíng。
sì hǎi dú gū biāo,
yī shēn wú bàn lv̌。
sūi zé liǎng tí zǔ yìn,
shí wú yī fǎ yǔ rén。
gūi mén duān zuò lěng jīu jīu,
yè jìng dú wèi gǔi shén shuō。
rèn nǐ bàng rén è fā,
wǒ xīn zhōng wèi hé tóng。
yǒu shí kāi yǎn dùi qīng shān,
zì xiào mǎn tóu shēng bái fā。