偈一百二十首 其八十二

(宋代)释怀深

佛病与祖病,众生心上疑。情尘一念脱,消散如风吹。

试问诸病源,起灭从何依。来从何所来,去向何所归。

若能直下见,苦痛无毫釐。不见维摩老,文殊问疾时。

聚头说药方,失却狮子儿。

《偈一百二十首 其八十二》拼音标注

jié yī bǎi èr shí shǒu qí bā shí èr
fó bìng yǔ zǔ bìng,
zhòng shēng xīn shàng yí。
qíng chén yī niàn tuō,
xiāo sàn rú fēng chūi。
shì wèn zhū bìng yuán,
qǐ miè cóng hé yī。
lái cóng hé suǒ lái,
qù xiàng hé suǒ gūi。
ruò néng zhí xià jiàn,
kǔ tòng wú háo lí。
bù jiàn wéi mó lǎo,
wén shū wèn jí shí。
jù tóu shuō yào fāng,
shī què shī zǐ ér。