和令狐舍人酬峰上人题山栏孤竹

(唐代)杨巨源

满院冰姿粉箨残,一茎青翠近帘端。离丛自欲亲香火,
抱节何妨共岁寒。能让繁声任真籁,解将孤影对芳兰。
范云许访西林寺,枝叶须和彩凤看。

《和令狐舍人酬峰上人题山栏孤竹》拼音标注

hé lìng hú shè rén chóu fēng shàng rén tí shān lán gū zhú
mǎn yuàn bīng zī fěn tuò cán,
yī jīng qīng cùi jìn lián duān。
lí cóng zì yù qīn xiāng huǒ,
bào jié hé fáng gòng sùi hán。
néng ràng fán shēng rèn zhēn lài,
jiě jiāng gū yǐng dùi fāng lán。
fàn yún xǔ fǎng xī lín sì,
zhī yè xū hé cǎi fèng kàn。