苏子卿

(清代)奕询

天黄草白寒飞雪,朔风凛凛肌肤裂。独留远塞何时还,长安万里音书绝。

牧羝羝不乳,怀乡寸心苦。一轮寒月照征人,岁月消磨十九春。

去时少年今老大,归来麟阁衰颜绘。只身全节何艰难,忍死间关此为最。

宋之张邵朱弁洪浩,元之郝文忠。多年羁绁异邦士,此心此境先后同。

苏子卿》拼音标注

sū zǐ qīng
tiān huáng cǎo bái hán fēi xuě,
shuò fēng lǐn lǐn jī fū liè。
dú líu yuǎn sāi hé shí huán,
cháng ān wàn lǐ yīn shū jué。
mù dī dī bù rǔ,
huái xiāng cùn xīn kǔ。
yī lún hán yuè zhào zhēng rén,
sùi yuè xiāo mó shí jǐu chūn。
qù shí shǎo nián jīn lǎo dà,
gūi lái lín gé shuāi yán hùi。
zhǐ shēn quán jié hé jiān nán,
rěn sǐ jiān guān cǐ wèi zùi。
sòng zhī zhāng shào zhū biàn hóng hào,
yuán zhī hǎo wén zhōng。
duō nián jī xiè yì bāng shì,
cǐ xīn cǐ jìng xiān hòu tóng。