航海放歌

(宋代)安道

我曾游徐无,绝顶峰上头。登峰更宿峰之楼。下视众山皆培塿,疑是银涛千里翻清秋。

今复跻天桥,危坐入东海。飘飘心迹真仙宰。沧波万叠涌艨艟,又疑云烟出没笼崴嵬。

西送月无痕,东瞻日初浴。除却升沈赤白丸,惟有滉瀁一色连天绿。

仰寥泬,俯幽宫。神不可召,蠡不可穷。但学谢安石,悠然云海中。

不学郭璞狂,浪说蹄涔同。我心先为坡仙得,走笔大书示二客。

兹游奇绝冠平生,一言能抵千行墨。涯涘渺不见,仙药安可期?

放怀且迈洪流外,看作桑田未变时。

《航海放歌》拼音标注

háng hǎi fàng gē
wǒ céng yóu xú wú,
jué dǐng fēng shàng tóu。
dēng fēng gèng sù fēng zhī lóu。
xià shì zhòng shān jiē péi lǒu,
yí shì yín tāo qiān lǐ fān qīng qīu。
jīn fù jī tiān qiáo,
wēi zuò rù dōng hǎi。
piāo piāo xīn jī zhēn xiān zǎi。
cāng bō wàn dié yǒng méng tóng,
yòu yí yún yān chū méi lóng wēi wéi。
xī sòng yuè wú hén,
dōng zhān rì chū yù。
chú què shēng shěn chì bái wán,
wéi yǒu huǎng yàng yī sè lián tiān lv̀。
yǎng liáo xuè,
fǔ yōu gōng。
shén bù kě zhào,
lǐ bù kě qióng。
dàn xué xiè ān shí,
yōu rán yún hǎi zhōng。
bù xué guō pú kuáng,
làng shuō tí cén tóng。
wǒ xīn xiān wèi pō xiān dé,
zǒu bǐ dà shū shì èr kè。
zī yóu qí jué guān píng shēng,
yī yán néng dǐ qiān xíng mò。
yá sì miǎo bù jiàn,
xiān yào ān kě qī ?
fàng huái qiě mài hóng líu wài,
kàn zuò sāng tián wèi biàn shí。