李仲孙佩兰

(宋代)王庭圭

我友李仲孙,饬身一何介。被服古衣冠,昂然伟而怪。

开轩蓬户中,纫兰以为佩。布袍揖公卿,脱帻卧江海。

方其得意时,天地不能碍。荷锄入深林,剪薙发幽荟。

清芬动窗壁,蕙若连光彩。君看紫绶翁,腰垂黄金带。

璜珩错琚瑀,印章如斗大。步趋踏龙尾,锵然中音会。

岂如此香草,擢秀繁霜外。秋风落万木,臭味久逾在。

我思轩中人,免食三斗艾。梦寐欲见之,一往清鼻界。

《李仲孙佩兰》拼音标注

lǐ zhòng sūn pèi lán
wǒ yǒu lǐ zhòng sūn,
chì shēn yī hé jiè。
bèi fú gǔ yī guān,
áng rán wěi ér guài。
kāi xuān péng hù zhōng,
rèn lán yǐ wèi pèi。
bù páo yī gōng qīng,
tuō zé wò jiāng hǎi。
fāng qí dé yì shí,
tiān dì bù néng ài。
hé chú rù shēn lín,
jiǎn tì fā yōu hùi。
qīng fēn dòng chuāng bì,
hùi ruò lián guāng cǎi。
jūn kàn zǐ shòu wēng,
yāo chúi huáng jīn dài。
huáng héng cuò jū yǔ,
yìn zhāng rú dǒu dà。
bù qū tà lóng wěi,
qiāng rán zhōng yīn hùi。
qǐ rú cǐ xiāng cǎo,
zhuó xìu fán shuāng wài。
qīu fēng luò wàn mù,
chòu wèi jǐu yú zài。
wǒ sī xuān zhōng rén,
miǎn shí sān dǒu ài。
mèng mèi yù jiàn zhī,
yī wǎng qīng bí jiè。