拟古诗十九首 其十七 孟冬寒气生

(明代)孙蕡

愁人起视夜,北斗低复昂。中垣耀室壁,良复知载阳。

客行涉远道,葛屦履严霜。愿欲同辛苦,江汉愁且长。

临风付书劄,鸿雁无来翔。悄悄闺闱心,岁暮惟独伤。

《拟古诗十九首 其十七 孟冬寒气生》拼音标注

nǐ gǔ shī shí jǐu shǒu qí shí qī mèng dōng hán qì shēng
chóu rén qǐ shì yè,
běi dǒu dī fù áng。
zhōng yuán yào shì bì,
liáng fù zhī zài yáng。
kè xíng shè yuǎn dào,
gé jù lv̌ yán shuāng。
yuàn yù tóng xīn kǔ,
jiāng hàn chóu qiě cháng。
lín fēng fù shū zhá,
hóng yàn wú lái xiáng。
qiǎo qiǎo gūi wéi xīn,
sùi mù wéi dú shāng。