拟古诗十九首 其十一 回车驾言迈
(明代)孙蕡
壮士悲白日,达人爱景光。景光无停留,鬓发忽以苍。
严霜被野草,行旅思故乡。禽鸟有所识,百蛩知潜藏。
如何不黾勉,老至空自伤。
《拟古诗十九首 其十一 回车驾言迈》拼音标注
nǐ gǔ shī shí jǐu shǒu qí shí yī húi chē jià yán mài
zhuàng shì bēi bái rì,
dá rén ài jǐng guāng。
jǐng guāng wú tíng líu,
bìn fā hū yǐ cāng。
yán shuāng bèi yě cǎo,
xíng lv̌ sī gù xiāng。
qín niǎo yǒu suǒ shì,
bǎi qióng zhī qián cáng。
rú hé bù mǐn miǎn,
lǎo zhì kōng zì shāng。
- 上一篇:拟古诗十九首 其十七 孟冬寒气生
- 下一篇:长安篇