赠韩侍郎

(宋代)晁说之

仆射陂头鹭宿秋,使君行色晓云浮。
几章乞得闲归去,平日将何事绊留。
久幸沃心舒谠议,暂堪俯首眨忠谋。
黄金带念多人有,乌角巾怜独自休。
谈笑弟兄从此乐,杯盘宾客莫言愁。
惭予本是山中士,可复魂劳陇上舟。

《赠韩侍郎》拼音标注

zèng hán shì láng
pū shè bēi tóu lù sù qīu,
shǐ jūn xíng sè xiǎo yún fú。
jī zhāng qǐ dé xián gūi qù,
píng rì jiāng hé shì bàn líu。
jǐu xìng wò xīn shū dǎng yì,
zàn kān fǔ shǒu zhǎ zhōng móu。
huáng jīn dài niàn duō rén yǒu,
wū jiǎo jīn lián dú zì xīu。
tán xiào dì xiōng cóng cǐ lè,
bēi pán bīn kè mò yán chóu。
cán yú běn shì shān zhōng shì,
kě fù hún láo lǒng shàng zhōu 。