题魏宪长山水四首 其四 冬景
(明代)黄仲昭
顽云亘野同一色,朔风驱霰声瑟瑟。须臾散作六花飞,天外群峰头尽白。
入夜郊原积渐平,江树幻作玕琪林。山人中酒睡初起,却疑六合秋蟾明。
我家炎方地少雪,宦邸惊看豪兴发。偶因公事出郊坰,纵目湖山赏奇绝。
城东绮阁诸王孙,娇歌响遏行空云。城西甲第多豪门,流霞泛满黄金尊。
宪台使君偏耐冷,自击清冰煮春茗。锦裘珍馔非不能,民有饥寒心未忍。
殷勤起访溪边梅,乾坤春信何时回。欲挽阳和遍寰宇,尽令寒士欢颜开。
《题魏宪长山水四首 其四 冬景》拼音标注
tí wèi xiàn cháng shān shǔi sì shǒu qí sì dōng jǐng
wán yún gèn yě tóng yī sè,
shuò fēng qū xiàn shēng sè sè。
xū yú sàn zuò lìu huā fēi,
tiān wài qún fēng tóu jǐn bái。
rù yè jiāo yuán jī jiàn píng,
jiāng shù huàn zuò gān qí lín。
shān rén zhōng jǐu shùi chū qǐ,
què yí lìu hé qīu chán míng。
wǒ jiā yán fāng dì shǎo xuě,
huàn dǐ liáng kàn háo xīng fā。
ǒu yīn gōng shì chū jiāo jiōng,
zòng mù hú shān shǎng qí jué。
chéng dōng qǐ gé zhū wáng sūn,
jiāo gē xiǎng è xíng kōng yún。
chéng xī jiǎ dì duō háo mén,
líu xiá fàn mǎn huáng jīn zūn。
xiàn tái shǐ jūn piān nài lěng,
zì jí qīng bīng zhǔ chūn míng。
jǐn qíu zhēn zhuàn fēi bù néng,
mín yǒu jī hán xīn wèi rěn。
yīn qín qǐ fǎng xī biān méi,
gān kūn chūn xìn hé shí húi。
yù wǎn yáng hé biàn huán yǔ,
jǐn lìng hán shì huān yán kāi。